Nguyễn Thạch Bảo
hỏi · Điều ước và tập quán quốc tế: Đâu là "ông vua" trong luật quốc tế?
Trong mối quan hệ giữa điều ước quốc tế và tập quán quốc tế, cả hai đều là nguồn của luật quốc tế và có giá trị pháp lý quan trọng, tuy nhiên, không phải lúc nào chúng cũng có giá trị như nhau trong mọi trường hợp.
Giá trị pháp lý và mối quan hệ
Khái niệm và hình thành
* Điều ước quốc tế: Là thỏa thuận bằng văn bản giữa các quốc gia hoặc các chủ thể luật quốc tế khác, được điều chỉnh bởi luật quốc tế. Điều ước quốc tế có thể là các hiệp ước, công ước, hiệp định, nghị định thư, v.v.
* Tập quán quốc tế: Là những quy tắc xử sự được hình thành từ thực tiễn quan hệ quốc tế và được các chủ thể luật quốc tế thừa nhận là luật. Tập quán quốc tế bao gồm hai yếu tố:
* Yếu tố vật chất: Sự tồn tại của thực tiễn quốc tế, là sự lặp lại các hành vi pháp lý một cách thống nhất hoặc sự hình thành quy tắc từ thực tiễn ký kết, thực hiện điều ước quốc tế, giải quyết tranh chấp, v.v.
* Yếu tố tinh thần: Sự thừa nhận của chủ thể luật quốc tế đối với các quy tắc xử sự đã hình thành là quy phạm luật quốc tế.
Mối quan hệ và ưu thế
Điều ước quốc tế và tập quán quốc tế có mối quan hệ biện chứng và tác động qua lại lẫn nhau.
* Ưu thế của Điều ước quốc tế:
* Tính rõ ràng, nhanh chóng và thuận lợi: Điều ước quốc tế được thể hiện bằng văn bản, có tính rõ ràng, dễ hình thành và áp dụng thuận lợi hơn so với tập quán quốc tế vốn tồn tại dưới hình thức không thành văn và thường hình thành từ "thỏa thuận im lặng".
* Thứ bậc pháp lý: Trong nhiều trường hợp, các quốc gia ưu tiên áp dụng quy phạm điều ước quốc tế khi có cả quy phạm điều ước và tập quán cùng điều chỉnh một quan hệ xã hội. Lý do là ý chí thể hiện trong điều ước rõ ràng, minh bạch và mức độ ràng buộc trách nhiệm pháp lý cao hơn. Một số quốc gia còn xếp điều ước quốc tế có giá trị pháp lý cao hơn luật quốc gia, thậm chí cao hơn cả hiến pháp.
* Ưu thế của Tập quán quốc tế:
* Sự hình thành sớm: Trong lịch sử, tập quán pháp lý quốc tế xuất hiện sớm hơn điều ước quốc tế và từng là nguồn chủ yếu điều chỉnh quan hệ giữa các quốc gia.
* Cơ sở hình thành Điều ước: Tập quán quốc tế có thể là cơ sở để hình thành các điều ước quốc tế. Nhiều quy phạm điều ước quốc tế có nguồn gốc từ quy phạm tập quán quốc tế.
* Tác động trở lại: Điều ước quốc tế, đặc biệt là các điều ước phổ cập, có thể tác động đến sự hình thành và phát triển của tập quán quốc tế. Các quốc gia không ký kết điều ước vẫn có thể áp dụng các quy phạm của nó như tập quán ràng buộc.
Giá trị pháp lý chung
Về mặt lý luận, các quy phạm luật quốc tế, dù là quy phạm điều ước hay quy phạm tập quán, đều có giá trị pháp lý như nhau. Việc áp dụng loại quy phạm nào phụ thuộc vào lĩnh vực, mối quan hệ cụ thể và sự ràng buộc pháp lý của mỗi quốc gia. Tuy nhiên, như đã đề cập, trong thực tiễn, có những trường hợp điều ước quốc tế được ưu tiên áp dụng hoặc có vị trí pháp lý cao hơn.
Kết luận và Khuyến nghị
Nhìn chung, cả điều ước quốc tế và tập quán quốc tế đều đóng vai trò quan trọng trong việc điều chỉnh các quan hệ pháp luật quốc tế. Mặc dù về nguyên tắc chúng có giá trị pháp lý ngang nhau, nhưng trong thực tiễn áp dụng, điều ước quốc tế thường được ưu tiên hoặc có vị thế cao hơn do tính rõ ràng, minh bạch và mức độ ràng buộc pháp lý mạnh mẽ hơn.
Để hiểu rõ hơn về cách thức áp dụng các nguồn luật quốc tế này trong các tình huống cụ thể, bạn có thể tìm hiểu sâu hơn về các học thuyết nhất nguyên luận và nhị nguyên luận trong mối quan hệ giữa pháp luật quốc tế và pháp luật quốc gia.