Tran Thi Thuy Linh
hỏi · Ký Ức Mất Mát Và Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh: Tinh Cựu, Ca Sách và Anh Không Thích
Cốt truyện Vương Quốc Thần Bí Phần 2: Ký Ức Trở Về Từ Quán Bar Thành Phố
Sáu năm sau trận chiến cuối cùng phong ấn Hoả Vương vĩnh viễn tại vực thẳm của vương quốc thần tiên, tất cả các tộc trưởng đều hòa vào cuộc sống trần gian. Tinh Cựu, Mộng chủ của Tầm mộng tộc, 24 tuổi, đã tự phong ấn phần lớn sức mạnh của mình để sống cuộc đời bình thường: quản lý quán bar “Mộng Ký” mỗi đêm, và dạy lớp nấu pizza chuyên nghiệp vào buổi chiều. Tất cả các đồng đội cũ của anh đều bị Tinh Cựu xóa bỏ một phần ký ức về trận chiến và danh tính thật của họ, để họ sống cuộc sống an nhàn không phải gánh vác trách nhiệm vương quốc nữa. Riêng anh, anh giữ lại toàn bộ ký ức, và luôn giữ khoảng cách để không làm phiền cuộc sống mới của họ.
Ca Sách, cựu Vương của Băng tộc (anh trai của Anh Không Thích), 27 tuổi, và em trai 25 tuổi Anh Không Thích, đã xây dựng một tập đoàn công nghệ lớn nhất châu Á, với công nghệ trí tuệ nhân tạo và năng lượng sạch tiên phong. Các đồng đội cũ của họ cũng tham gia vận hành tập đoàn: Hoàng Thác (tộc trưởng Dược tộc) và Liêu Phong (tộc trưởng Hùng tộc) làm đồng chủ tịch, còn Nguyệt Thần, Lam Thường và Triệu Nhai làm giám đốc điều hành. Không ai trong số họ nhớ lại Tinh Cựu – người đã cứu cả nhóm khi phong ấn Hoả Vương, chỉ có cảm giác mơ hồ về một người quan trọng đã biến mất từ lâu.
Cuộc gặp gỡ tình cờ xảy ra vào một buổi tối cuối tuần, khi Ca Sách và Anh Không Thích đến quán bar Mộng Ký để ký hợp đồng hợp tác với chủ quán. Khi họ bước vào, Tinh Cựu đang đối mặt với năm côn đồ đến gây sự, ép anh uống 3 chai rượu mạnh để “xin lỗi” vì đã từ chối phục vụ họ lúc nửa đêm. Tinh Cựu lạnh lùng từ chối, tay vẫn giữ sổ làm việc, không hề nao núng. Một tên côn đồ nổi giận, lật nồi nước sôi đang nấu nóng cho đồ uống ở quầy, đổ thẳng lên cổ tay trái của anh. Tiếng xèo xèo của thịt bỏng vang lên, Tinh Cựu chỉ co rụt tay lại, mặt vẫn không thay đổi, chỉ rít nhẹ một tiếng.
Ca Sách nhìn thấy cảnh đó, máu trong người lập tức dồn lên. Anh lao tới, đấm thẳng vào mặt tên côn đồ vừa đổ nước, Anh Không Thích nhanh chóng gọi bảo vệ và gọi cấp cứu. Liêu Phong – người có sức mạnh thể chất vượt trội, dù đã quên gốc tích – cũng kịp đến, tóm cổ cả năm tên côn đồ đem ra ngoài giao cho cảnh sát. Khi mọi sự ổn thỏa, Ca Sách bước đến bên Tinh Cựu, nhìn vết bỏng đỏ rực, bọng nước lan rộng cả cổ tay trái của anh, giọng lo lắng không thể che giấu: “Cậu ổn không? Chúng tôi gọi xe cấp cứu rồi, cậu bị bỏng rất nặng, phải đến bệnh viện ngay”.
Tinh Cựu rụt tay lại, cười nhè nhẹ, giọng lạnh lùng như mọi ngày: “Không sao, chỉ là vết bỏng nhỏ thôi. Tôi tự xử lý được, cảm ơn hai vị”. Anh Không Thích bước tới, mặt lo lắng không kém, đưa tay muốn kiểm tra vết bỏng nhưng bị Tinh Cựu tránh nhẹ: “Vết bỏng cấp độ 3 đấy, cậu đừng coi thường. Chúng tôi có bác sĩ riêng ở dinh thự, tốt nhất là đi cùng chúng tôi, để xử lý vết thương đúng cách”. Tinh Cựu lắc đầu, định từ chối lần nữa, nhưng Ca Sách đã lấy ra sợi dây chuyền bạc nhỏ có khắc băng tinh thể – món đồ Tinh Cựu vô tình để lại ở quầy bar lúc nãy – đeo nhẹ lên cổ anh, tay anh run rẩy không rõ lý do: “Đây là của cậu phải không? Tôi thấy nó rơi ở quầy. Cậu không muốn đi bệnh viện, thì đi dinh thự của chúng tôi cũng được. Nguyệt Thần – giám đốc y tế của tập đoàn chúng tôi – là chuyên gia bỏng giỏi nhất thành phố, cô ấy sẽ chữa lành vết thương cho cậu trong một tuần. Cậu đừng từ chối, vết thương này không thể để nhiễm trùng”.
Tinh Cựu nhìn sợi dây chuyền, đó chính là món đồ anh đã làm từ thời vương quốc, có khả năng che giấu sức mạnh của người đeo. Anh nhìn bộ dạng năn nỉ của hai anh em, không thể từ chối thêm nữa, chỉ gật đầu nhẹ: “Vậy… làm phiền hai vị rồi”. Trên đường đi dinh thự, Anh Không Thích ngồi bên cạnh Tinh Cựu trên xe, liên tục hỏi anh có đau không, có cần uống thuốc giảm đau không. Ca Sách ngồi ở ghế trước, liên tục nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Tinh Cựu luôn rụt cổ tay bị thương, không muốn phiền ai, trong lòng tự nhiên thấy đau xót, như thể đã từng để người này bị thương một lần rồi, và không muốn lặp lại sai lầm đó.
Khi đến dinh thự lớn ở ngoại ô thành phố, Nguyệt Thần đã chuẩn bị sẵn thuốc trị bỏng từ dược liệu cổ truyền của Dược tộc – sức mạnh mà cô vẫn giữ dù không nhớ nguồn gốc. Khi cô bôi thuốc lên cổ tay Tinh Cựu, cô bất giác nói: “Tôi cảm giác vết bỏng này rất quen, như tôi đã từng chữa vết thương tương tự cho ai đó rồi. Cậu tên gì? Tại sao tôi thấy cậu rất thân thiết, dù đây là lần đầu gặp?”. Tinh Cựu nhìn cô, mỉm cười nhẹ: “Tôi tên Tinh Cựu. Có lẽ chúng ta đã gặp ở đâu đó rồi”. Lúc đó, tất cả các đồng đội cũ đang tập trung trong phòng khách, nhìn Tinh Cựu, cảm giác mơ hồ về người đã cứu cả nhóm dần dần thức tỉnh – phần ký ức mà Tinh Cựu phong ấn, bắt đầu mở ra một cách chậm rãi, khi họ thực sự gặp lại người quan trọng nhất của nhóm.
Bạn có muốn tôi phát triển thêm chi tiết đoạn ký ức của các nhân vật dần phục hồi, hay thêm cảnh Tinh Cựu tiết lộ danh tính thật của mình với nhóm bạn cũ không?