Nguyễn Đức Hiếu
hỏi · Lời tri ân tuổi thanh xuân: Chúng ta đã trưởng thành như thế nào?
Kính thưa các quý thầy cô giáo trong hội trường, kính thưa các bậc phụ huynh, và các bạn học sinh thân yêu của lớp 12 khóa 2023-2026, em là [tên của bạn], học sinh lớp 12A5, đại diện cho hơn 400 học sinh lớp 12 hôm nay đứng lên chia sẻ đôi lời trước khi chúng ta chính thức rời khỏi mái trường thân yêu này.
Gởi những người lái đò đưa chúng ta qua sông
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới ngày nào em còn bước chân vào lớp 10 với bao bỡ ngỡ, lo lắng, mà nay ba năm cấp 3 đã gói gọn trong chiếc áo dài trắng, trong những trang lưu bút đầy những dòng chữ bồi hồi. Nếu có những người mà em muốn nói lời cảm ơn đầu tiên, đó chính là các thầy cô đã dìu dắt chúng ta suốt những năm tháng đây.
Đặc biệt, em muốn dành những lời tri ân đầu tiên cho cô Nguyễn Thị Ngoan – người giáo viên quản nhiệm mà với mỗi học sinh trong trường, cô không chỉ là người quản lý lớp, mà còn là người mẹ thứ hai luôn tận tâm, chu đáo từng li từng tí. Từ những lần nhắc nhở chúng ta mang đồng phục đúng quy định, đến những lúc lắng nghe những nỗi lo vô hình của học sinh, cô chưa bao giờ để ai cảm thấy cô đơn trên con đường học tập. Tiếp theo, là cô Vũ Thị Ánh Hồng – giáo viên chủ nhiệm lớp 12 của em, người phụ nữ nhẹ nhàng như cơn mưa đầu mùa, nhưng lại có sức mạnh tinh thần lớn lao để nâng đỡ mỗi học sinh. Em còn nhớ rõ khoảng thời gian cuối năm 12, khi em bị áp lực thi cử kéo xuống, sợ không đủ điểm vào ngành mình mong muốn, cô đã đến gặp em, mang theo một ly sữa nóng, nói chỉ đơn giản: “Cô tin em làm được, đừng quá áp lực”. Đôi lời đó, giờ nghĩ lại vẫn làm tim em ấm lên. Và cuối cùng, là thầy Hoàng Thắng – người thầy đã đồng hành cùng em từ năm lớp 10, người đã cho em thêm tự tin để bước ra khỏi vùng an toàn, tham gia các hoạt động ngoại khóa, để em hiểu rằng học không chỉ có trong sách vở, mà còn là những trải nghiệm ngoài đời. Cảm ơn thầy cô đã không chỉ dạy chữ, mà còn dạy chúng ta làm người.
Những kỷ niệm không bao giờ phai
Ba năm cấp 3, kỷ niệm thì nhiều đến không thể kể hết, nhưng có những khoảnh khắc mà em nghĩ đời này sẽ không bao giờ quên. Đó là những buổi tối ở phòng G305, năm chúng ta cùng thức đêm ôn thi, vừa học vừa nô đùa, vừa chia sợi mì gói cho đủ mấy người, hay những lần làm tình nguyện chương trình 24h Trải nghiệm, khi chúng ta cùng nhau dọn đường, trò chuyện với những người thợ đường phố, mở rộng tầm mắt ra thế giới bên ngoài. Nhưng có một nơi em đặt nhiều tình cảm nhất, đó chính là FSVC – Câu lạc bộ Vovinam của trường. Khoảng thời gian em bị chấn thương do tập luyện, thể chất đau đớn mà tinh thần cũng xuống rất thấp, em nghĩ mình không thể quay lại thi đấu được nữa. Nhưng mọi người trong CLB, từ anh chị khóa trên đến các bạn đồng trang lứa, đã thay nhau chở em đi khám, mang bài tập cho em, cổ vũ em mỗi ngày. Nhờ có họ, em đã vượt qua khó khăn đó, và hiểu rõ hơn bao giờ hết: gia đình không chỉ là nơi mình sinh ra, mà còn là những người cùng mình chia sẻ khó khăn trên đường đời.
Gởi ba mẹ và những người bạn đồng hành
Kính thưa các bậc phụ huynh, và đặc biệt là ba mẹ của em – những người đã luôn đứng sau lưng chúng ta, vô điều kiện ủng hộ mọi quyết định. Có bao giờ chúng ta dừng lại để nói rằng: cảm ơn ba mẹ đã không ngủ được mỗi đêm khi chúng ta ôn thi muộn, cảm ơn ba mẹ đã luôn đủ tiền để chúng ta đi học, tham gia hoạt động, không bao giờ phàn nàn rằng vất vả. Ba mẹ là người đầu tiên chúc mừng khi chúng ta thành công, và cũng là người đầu tiên dang tay ôm chúng ta khi chúng ta thất bại. Chúng ta hôm nay có được tất cả, đều là nhờ có ba mẹ.
Và cuối cùng, các bạn học sinh thân yêu của em – những người bạn đồng hành suốt ba năm qua. Có những người đã trở thành bạn thân, có những người chỉ gặp mặt chào hỏi qua hành lang, nhưng tất cả đều là một phần của tuổi trẻ không thể lặp lại của chúng ta. Ngày mai chúng ta sẽ đi đến những trường đại học khác nhau, những con đường khác nhau, nhưng hy vọng rằng chúng ta sẽ không bao giờ quên những năm tháng cấp 3 này, quên mái trường này, quên những người đã cùng mình trưởng thành.
Hôm nay, khi chúng ta chuẩn bị bước ra đời, em chỉ muốn nói: cảm ơn tất cả mọi thứ mà trường, thầy cô, gia đình và bạn bè đã mang lại cho chúng ta. Chúng ta sẽ mang theo những hành trang này, bước đi vững vàng trên con đường phía trước, và luôn tự hào rằng mình là học sinh của trường này.
Nếu bạn muốn điều chỉnh giọng văn phù hợp với đặc điểm lớp học của mình, hoặc bổ sung thêm kỷ niệm cá nhân để bài phát biểu càng gắn liền với câu chuyện của riêng bạn, mình có thể chỉnh sửa ngay để bài phát biểu càng trở nên độc đáo và xúc động hơn.
