Diễm My
hỏi ·

Những trải nghiệm nào đã định hình bạn?

app-iconTrả lời:
Mỗi trải nghiệm, dù lớn hay nhỏ, đều là một bài học quý giá giúp chúng ta trưởng thành hơn. Dưới đây là một số bài văn mẫu kể lại các kỷ niệm đáng nhớ của bản thân. Lần đầu về quê ngoại chơi Hè năm ngoái, em đã có một trải nghiệm thật đáng nhớ khi được về quê ngoại chơi ở miền Tây sông nước. Đó là lần đầu tiên em được rời thành phố náo nhiệt để về với cánh đồng, dòng sông, và không khí trong lành của quê ngoại. Chuyến đi ấy để lại trong em rất nhiều cảm xúc đặc biệt và những bài học ý nghĩa. Sáng hôm đó, cả nhà em xuất phát từ rất sớm. Trên đường đi, em háo hức nhìn qua cửa kính xe, ngắm những cánh đồng lúa xanh mát, những hàng dừa nghiêng mình bên dòng kênh nhỏ. Khi đến nơi, bà ngoại đã đứng trước cổng chờ sẵn, nụ cười hiền hậu của bà khiến em cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Ở quê, mọi thứ đều mới lạ đối với em. Ngày đầu tiên, em được bà dẫn ra vườn hái trái cây. Những chùm ổi, chôm chôm chín mọng thơm lừng khiến em không khỏi thích thú. Bà còn hướng dẫn em cách trèo cây, hái trái, và dạy em nhận biết các loại cây quả. Lần đầu tiên được tự tay hái trái cây và ăn ngay tại vườn, em cảm thấy mọi thứ thật tươi ngọt và tuyệt vời biết bao. Buổi chiều, em cùng các anh chị họ trong xóm ra bờ sông câu cá. Đó là một trải nghiệm hoàn toàn mới với em. Ban đầu, em chẳng biết phải làm sao để mắc mồi vào lưỡi câu, nhưng nhờ sự hướng dẫn nhiệt tình của chị họ, em dần dần học được cách làm. Khi câu được con cá đầu tiên, em vừa bất ngờ vừa vui sướng, chạy thật nhanh khoe với bà và mọi người. Trong những ngày ở quê, em còn được tham gia các trò chơi dân gian như nhảy dây, bịt mắt bắt dê, bắn bi, đá cầu. Mỗi trò chơi đều mang lại tiếng cười giòn giã và bao nhiêu kỷ niệm khó phai. Mọi người cùng nhau ngồi bên bếp củi, nghe những câu chuyện ngày xưa bà kể, em cảm nhận được tình thân ấm áp mà ở thành phố em ít khi có được. Những ngày đầu, em cũng gặp không ít khó khăn. Em bị muỗi cắn, bị trượt chân xuống ruộng bùn khi chạy nhảy quá đà. Ban đêm ở quê yên tĩnh quá làm em khó ngủ, nhớ tiếng xe, đèn phố của thành phố. Nhưng chính những điều đó lại dạy em biết thích nghi, biết trân trọng cuộc sống bình dị, thanh bình của quê hương. Kết thúc kỳ nghỉ, khi phải rời quê trở lại thành phố, em cảm thấy rất lưu luyến, bịn rịn không muốn xa bà ngoại cùng mọi người. Nhờ trải nghiệm ấy, em nhận ra rằng vẻ đẹp và giá trị của quê hương không chỉ ở cảnh vật mà còn ở tình cảm chân thành, sự gắn bó, yêu thương giữa các thành viên trong gia đình. Đó chính là một kỷ niệm quý giá, giúp em lớn lên và biết yêu thương, trân trọng những điều đơn giản nhưng vô cùng ý nghĩa trong cuộc sống. Lần bị lạc ở siêu thị Một buổi chiều cuối tuần, em theo ba mẹ đến siêu thị gần nhà để mua sắm. Trong lúc mải mê ngắm những món đồ chơi đầy màu sắc ở quầy hàng, em bất ngờ không thấy ba mẹ đâu nữa. Đó là lần đầu tiên em bị lạc, và cảm giác ấy khiến em không bao giờ quên. Sáng hôm đó trời mát, ba mẹ bảo em đi cùng để chọn mua quà sinh nhật cho em trai. Em vui vẻ đồng ý mà không hề biết mình sẽ gặp điều gì bất ngờ. Vừa vào siêu thị, em bị mê hoặc bởi dãy hàng thú bông, đồ chơi rực rỡ. Em cứ mải ngắm nghía, thử chạm vào từng món đồ, lòng đầy háo hức. Thế nhưng chỉ một lát sau, em quay lại thì không thấy ba mẹ nữa. Xung quanh, dòng người tấp nập đi lại khiến em càng thêm hoang mang. Em bắt đầu thấy sợ, tim đập nhanh, mắt rơm rớm nước. Em gọi to "Mẹ ơi!", "Ba ơi!" nhưng không ai trả lời. Em đi quanh một vòng quầy hàng, cố gắng tìm kiếm người thân quen. Cảm giác lúc đó vừa lo lắng, vừa sợ hãi, em chỉ muốn òa khóc thật to. Đúng lúc đó, một cô nhân viên siêu thị thấy em đứng khóc đã đến gần hỏi han, rồi dắt em đến quầy chăm sóc khách hàng. Ở đó, cô nhẹ nhàng hỏi tên, hỏi ba mẹ em là ai, rồi thông báo qua loa phát thanh. Chỉ vài phút sau, ba mẹ hớt hải chạy đến ôm chầm lấy em, ánh mắt vừa lo lắng vừa mừng rỡ. Lúc đó em cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, nỗi sợ tan biến hẳn. Sau sự việc, ba mẹ dặn dò em phải luôn đi sát cạnh người lớn ở nơi đông người, không nên tự ý rời khỏi khi chưa được phép. Em hiểu rằng chỉ một chút lơ là thôi cũng có thể dẫn đến tình huống nguy hiểm, và càng cảm thấy yêu thương, trân trọng gia đình mình hơn. Qua lần bị lạc ở siêu thị đó, em rút ra bài học quý giá: luôn phải cẩn thận, nghe lời ba mẹ và không nên ham vui mà quên chú ý xung quanh. Đó là ký ức vừa đáng sợ vừa đáng nhớ, giúp em trưởng thành và biết quan tâm đến bản thân mình hơn. Lần đầu tiên tự tay nấu ăn Một ngày mùa đông năm lớp bốn, em đã có dịp tự tay nấu một món ăn đơn giản cho cả gia đình. Đó là lần đầu tiên em vào bếp với vai trò đầu bếp chính, và trải nghiệm ấy khiến em nhớ mãi không quên vì đã dạy em rất nhiều điều ý nghĩa. Hôm đó là ngày chủ nhật, thời tiết se lạnh, mẹ bảo em muốn học nấu ăn không. Em thích thú gật đầu lia lịa. Mẹ bảo em sẽ phụ trách món trứng chiên – món đơn giản, dễ làm nhưng cũng rất ngon. Em hồi hộp rửa tay thật sạch, lắng nghe mẹ hướng dẫn từng bước. Đầu tiên, em đập trứng vào bát, cho thêm một ít muối và hạt tiêu, rồi dùng đũa khuấy đều. Em cảm thấy thích thú với cảm giác trứng tan đều trong bát. Mẹ chỉ cho em cách cầm chảo, làm nóng dầu vừa phải, rồi nhẹ nhàng đổ trứng vào. Tiếng xèo xèo vang lên, mùi thơm lan tỏa khắp nhà. Em hồi hộp chờ trứng chín, cố gắng lật miếng trứng cho thật khéo. Dù miếng trứng có chỗ hơi cháy nhưng vẫn rất thơm. Khi món ăn hoàn thành, em vui vẻ bày lên đĩa rồi mời cả nhà cùng ăn. Ba mẹ và em trai đều khen ngon và động viên em rất nhiều. Em cảm thấy vừa tự hào vừa hạnh phúc vì món trứng chiên tự tay mình làm ra đã mang lại niềm vui cho cả gia đình. Sự hồi hộp lúc đầu dần biến thành sự tự tin. Em nhận ra rằng chỉ cần chăm chỉ, cẩn thận và lắng nghe hướng dẫn, mình có thể làm được những điều tưởng là khó. Chính trải nghiệm ấy đã giúp em tự lập hơn, tự tin hơn vào bản thân và biết quan tâm, chăm sóc cho gia đình mình nhiều hơn. Từ sau lần đó, em rất thích nấu ăn, thường xuyên phụ mẹ chuẩn bị bữa cơm. Qua trải nghiệm này, em học được giá trị của sự chăm chỉ, sự chia sẻ trong gia đình và hiểu rằng hạnh phúc nhiều khi đến từ những điều giản dị nhất. Ngày đầu tiên đi học Ngày đầu tiên em đi học lớp Một là một kỷ niệm mãi mãi in sâu trong tâm trí em. Đó là ngày em chính thức trở thành học sinh, bắt đầu làm quen với thầy cô, bạn bè mới và một môi trường hoàn toàn lạ lẫm. Hôm ấy là một buổi sáng đầu thu mát mẻ. Mẹ chuẩn bị cho em một bộ đồng phục mới tinh, chiếc cặp sách đầy ắp sách vở mới và hộp bút màu sặc sỡ. Bước chân vào cổng trường, em nắm chặt tay mẹ, trong lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng. Cả sân trường rộn rã tiếng cười nói, các anh chị lớn tung tăng chạy nhảy. Em nhìn quanh, cảm thấy mình nhỏ bé giữa biết bao người lạ. Cô giáo chủ nhiệm dịu dàng gọi tên em và các bạn, dắt từng bạn vào lớp. Lớp học tràn ngập ánh nắng, bàn ghế xếp ngay ngắn, bảng đen sạch sẽ. Cô cười hiền và nói: “Chào mừng các con đến với lớp Một!” Em cảm nhận được sự thân thiện, ân cần từ giọng nói của cô. Giờ vào học, cô hướng dẫn em cách giới thiệu tên, làm quen với bạn bè. Có bạn khóc vì nhớ mẹ, có bạn thì háo hức trò chuyện rôm rả. Em cũng thấy nhớ nhà, nhưng nhờ sự động viên của cô giáo, em dần cảm thấy yên tâm hơn, mạnh dạn hơn. Em bắt đầu làm quen với người bạn ngồi cùng bàn, chia sẻ bút màu, giấy vẽ. Hai đứa nhanh chóng trở thành đôi bạn thân thiết. Tan học, mẹ đón em về, nắm tay hỏi: “Hôm nay ở trường vui không con?” Em hớn hở kể cho mẹ nghe về cô giáo, về bạn bè, về lớp học mới. Những lo lắng ban đầu nhường chỗ cho niềm vui và sự háo hức chờ đón những ngày tiếp theo đến trường. Qua ngày đầu tiên đi học, em hiểu ra rằng chỉ cần mạnh dạn, lắng nghe và hòa đồng với mọi người, em sẽ có thêm nhiều bạn mới, học được nhiều điều bổ ích. Đây thực sự là trải nghiệm quan trọng, giúp em trưởng thành hơn và yêu trường lớp, thầy cô, bạn bè. Lần bị cảm cúm nặng Một mùa đông se lạnh, em bị cảm cúm khá nặng, phải nghỉ học ở nhà suốt một tuần. Trải nghiệm đó không vui, nhưng lại dạy em biết quý trọng sức khỏe và tình yêu thương của gia đình dành cho mình. Hôm ấy, em thức dậy thấy người mệt mỏi, đau đầu, chóng mặt, mũi tắc nghẹt. Mẹ đo nhiệt kế thấy em bị sốt cao nên cho em nghỉ học, đưa đến bác sĩ khám. Bác sĩ kê đơn thuốc và dặn phải nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ để mau khỏi bệnh. Những ngày nằm trên giường, em cảm thấy chán nản, nhớ trường, nhớ bạn bè, thầy cô. Nhìn các bạn đi học vui vẻ qua khung cửa sổ, em càng buồn hơn. Tuy nhiên, mẹ luôn ở bên cạnh chăm sóc từng chút một: nấu cháo, đo nhiệt độ, cho em uống thuốc đúng giờ. Ba cũng thường xoa đầu động viên: “Con cố gắng ăn uống, nghỉ ngơi sẽ mau khỏe!” Có lúc em mệt quá chỉ muốn khóc, nhưng nhìn mẹ lo lắng, em lại cố gắng uống thuốc, ăn hết bát cháo. Nhờ sự chăm sóc tận tình của ba mẹ, em dần hồi phục, khỏe mạnh trở lại. Khi được đi học lại, em vui không tả xiết, cảm thấy trân trọng hơn sức khỏe của mình. Từ sau trải nghiệm bị ốm nặng, em biết tự chăm sóc bản thân hơn: ăn uống đủ chất, rửa tay sạch sẽ, tập thể dục thường xuyên. Em cũng cảm nhận sâu sắc hơn tình yêu thương, sự hy sinh thầm lặng của ba mẹ. Đó là bài học quý giá giúp em trưởng thành mỗi ngày. Nếu bạn muốn, tôi có thể giúp bạn phác thảo dàn ý cho một bài văn kể lại trải nghiệm của chính mình.