Nguyet Nguyen
hỏi ·

Thái tử gia nhà giàu nhất: Đâu là "bạch nguyệt quang" thật sự?

app-iconTrả lời:
Thái Tử Gia Nhà Giàu Nhất Cả Nước: Bạch Nguyệt Quang Trở Về Sau 5 năm học ở nước ngoài, Sakura bước xuống sân bay Tân Sơn Nhất với lòng đầy hỗn loạn. Cô không ngờ rằng người cha nuôi lại gọi điện khẩn cấp, yêu cô phải trở về để thay thế một vị khách đặc biệt trong cuộc hôn nhân của Thái tử gia. Vừa ra khỏi khu vực nhập cảnh, một chiếc limousine đắt tiền dừng lại ngay trước mặt cô, cửa xe mở ra và một người hầu lịch sự nói: "Chị Sakura ạ, tôi là Hideo, được giao đưa chị đến cung điện Thái tử gia". Khi xe di chuyển qua những con đường rộng rãi, Sakura nhìn thấy những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới nắng chiều, tim mình càng run rẩy hơn. Cô không biết gì về người chồng thay thế mình, chỉ nghe nói rằng anh là Sasuke Uchiha, người sở hữu doanh nghiệp lớn nhất cả nước và là chủ tịch của tập đoàn Uchiha. Khi xe dừng lại trước cổng cung điện lớn, Sakura bước ra và bị ngạc bởi sự hoành tráng của nơi này. Một người đàn ông cao lớn, mặc vest đen tinh xảo bước ra khỏi một căn nhà chính, mặt lạnh lẽo như đá lạnh. Đó chính là Sasuke Uchiha. "Sasuke-san ạ, tôi là Sakura. Tôi đã sẵn sàng thực hiện nghĩa vụ của mình", Sakura nói với giọng run rẩy. Sasuke nhìn cô một cách thờ ơ: "Bạn chỉ cần giữ im lặng, làm theo mọi thứ tôi bảo và không làm phiền tôi. Tôi sẽ trả lương cho bạn một cách hợp lý, và sau khi hợp đồng kết thúc, tôi sẽ giúp bạn đi du học tiếp". Sakura cúi đầu: "Tôi hiểu ạ". Trong khi đó, một tiếng cười ngang gào phát ra từ phía sau một cây cây bàng lớn: "Ồ, đây là cô gái thay thế sao? Trông cũng không khác gì người khác cả". Sakura quay lại và thấy một cô gái xinh đẹp nhưng có ánh mắt kiêu ngạo, đang đứng đó với hai người hầu xung quanh. Đó chính là Liễu Như Yên, người bạn gái cũ của Sasuke và người sẽ thay thế vị trí của cô trong trái tim anh trai. "Đây không phải là nơi cho kẻ mạo danh như bạn. Bạn nên ra đi ngay trước khi tôi gọi bảo vệ đuổi bạn đi", Liễu Như Yên nói với giọng trầm trầm, nhắm mắt nhìn Sakura với sự chê bai. Sakura cố gắng giữ bình tĩnh: "Tôi chỉ đến đây để thực hiện hợp đồng với Sasuke-san. Nếu có gì không đúng, tôi sẽ nói với anh ấy". Liễu Như Yên cười một cách khinh khịch: "Hợp đồng? Sasuke chỉ coi bạn là một người hầu thôi. Anh ấy không bao giờ sẽ yêu bạn, và tôi sẽ luôn ở bên anh ấy". Tới tối cùng ngày, Sakura được đưa vào một căn phòng nhỏ ở tầng hầm cung điện. Cô ngồi trên giường nhỏ, nhìn qua cửa sổ vào bầu đêm tối, nhớ về những ngày học ở nước ngoài. Cô không biết liệu mình có thể chịu được cuộc sống ở cung điện hay không, đặc biệt khi có Liễu Như Yên luôn bắt nạn cô. Tiếng gõ cửa làm cô giật mình. Một người hầu bước vào và nói: "Chị Sakura ạ, Sasuke-san gọi chị đến phòng khách". Sakura đứng dậy và theo người hầu đến phòng khách. Sasuke đang ngồi trên ghế sofa, nhìn vào một tấm ảnh cũ. "Bạn có biết Liễu Như Yên đang làm gì hôm nay không?" Sasuke hỏi mà không nhìn cô. Sakura lắc đầu: "Tôi không biết ạ". "She đã nói với mọi người rằng bạn là kẻ mạo danh đến cướp lấy tài sản của gia đình tôi. Bây giờ, mạng xã hội đang có hàng trăm bình luận chửi bạn", Sasuke nói, chuyển sang nhìn cô với ánh mắt nghiêm khắc. Sakura cảm thấy mắt ướt: "Tôi không làm vậy ạ. Tôi không biết gì về điều đó". Sasuke đứng dậy và bước đến gần cô: "Tôi không quan tâm bạn làm gì, miễn là bạn không làm phiền tôi. Nếu bạn không thể giữ im lặng, tôi sẽ hủy hợp đồng ngay lập tức". Sakura cúi đầu: "Tôi sẽ cố gắng ạ". Trong những ngày sau đó, Sakura cố gắng làm mọi việc một cách cẩn thận, từ việc dọn dẹp cung điện đến việc chuẩn bị bữa ăn cho Sasuke. Tuy nhiên, Liễu Như Yên luôn tìm mọi cách để bắt nạn cô, từ làm rơi ly nước trên quần áo của cô đến trộm đi chiếc điện thoại của cô. Một buổi sáng, Sakura đang chuẩn bị bữa ăn cho Sasuke, Liễu Như Yên đột ngột bước vào phòng bếp và đẩy cô ra khỏi bếp, làm trộm cả nồi canh trên bàn bếp rơi xuống sàn nhà. "Bạn thật vô dụng! Tôi đã nói với bạn không được để bữa ăn sạch sẽ, nhưng bạn lại làm như thế này", Liễu Như Yên la hét, nhắm mắt nhìn Sakura với sự giận dữ. Sakura ngồi xuống sàn nhà, nhìn thấy vết trầy xước trên tay mình: "Tôi không làm vậy ạ. Bạn đã đẩy tôi ạ". Liễu Như Yên cười một cách khinh khịch: "Ai sẽ tin bạn? Bạn chỉ là một người hầu thôi, còn tôi là bạn gái của Sasuke-san. Anh ấy sẽ luôn tin tôi hơn bạn". Khi đó, tiếng bước chân nghe thấy từ cửa ra vào. Sasuke bước vào phòng bếp, nhìn thấy tình cảnh này. "Đây là chuyện gì xảy ra?" Sasuke hỏi với giọng nghiêm khắc. Liễu Như Yên ngay lập tức bắt đầu khóc: "Sasuke-san ạ, tôi chỉ đến đây để hỏi Sakura-san về bữa ăn, nhưng cô ấy đã đẩy tôi và làm trộm nồi canh rơi xuống sàn nhà ạ". Sasuke nhìn Sakura: "Bạn có gì để nói không?" Sakura đứng dậy và nói với giọng run rẩy: "Tôi không đẩy cô ấy ạ. Cô ấy đã đẩy tôi ạ. Bạn có thể hỏi người hầu khác trong cung điện, họ đã thấy tất cả ạ". Sasuke nhìn hai người hầu trong phòng bếp: "Điều này đúng không?" Một người hầu cúi đầu: "Chúng tôi thấy Liễu Như Yên-san đẩy Sakura-san ạ". Sasuke quay lại nhìn Liễu Như Yên: "Bạn có gì để nói không?" Liễu Như Yên mặt nhợt nhạt, không nói được một lời nào. "Sau này, đừng bao giờ làm phiền Sakura-san nữa", Sasuke nói với giọng nghiêm khắc, rồi quay lại nhìn Sakura: "Bạn hãy dọn dẹp nơi này đi". Sakura cúi đầu: "Cảm ơn ạ". Trong những ngày sau đó, Sasuke bắt đầu chú ý nhiều hơn đến Sakura. Anh thấy rằng cô là người phụ nữ làm việc chăm chỉ và luôn giữ im lặng trong mọi tình huống. Anh cũng nhận thấy rằng Liễu Như Yên chỉ là một cô gái kiêu ngạo và không đáng để anh quan tâm. Một buổi tối, Sasuke mời Sakura đi ăn tối ở một nhà hàng cao cấp bên hồ. "Tôi xin lỗi về những điều Liễu Như Yên đã làm với bạn", Sasuke nói, nhìn cô với ánh mắt mềm mại hơn trước. Sakura lắc đầu: "Không cần xin lỗi ạ. Tôi hiểu cô ấy chỉ ghen tị với tôi". Sasuke cười một cách hiếm hoi: "Bạn thực sự là một người phụ nữ đặc biệt. Tôi chưa bao giờ gặp ai như bạn". Sakura cảm thấy tim mình run rẩy: "Cảm ơn ạ". Từ đó, Sasuke và Sakura bắt đầu spending nhiều thời gian cùng nhau. Đi xem phim, đi dạo bộ và đi ăn tối cùng nhau. Sakura cảm thấy mình đang yêu Sasuke, nhưng cô không dám nói ra, vì cô biết rằng anh có Liễu Như Yên. Một buổi tối, khi họ đang ngồi trên bờ hồ xem mặt trăng, Sasuke quay lại nhìn cô: "Sakura, tôi có điều muốn nói với bạn". Sakura quay lại nhìn anh: "Gì vậy ạ?" Sasuke lấy ra một hộp nhẫn nhỏ và mở ra, bên trong là một nhẫn cưới nhỏ tinh xảo: "Tôi yêu bạn Sakura. Tôi không muốn ở bên Liễu Như Yên nữa, tôi muốn ở bên bạn. Bạn có đồng ý làm vợ tôi không?" Sakura ngạc không thể nói lời, mắt ướt tràn ra: "Tôi đồng ý ạ". Sasuke cười và đặt nhẫn vào ngón tay cái của cô. Họ ôm nhau dưới ánh mặt trăng, cảm thấy hạnh phúc tràn đầy trong lòng mình. Tuy nhiên, Liễu Như Yên không chịu thua. Cô tìm mọi cách để phá hoại mối quan hệ của Sasuke và Sakura, từ việc gửi tin nhắn đe dọa đến Sakura đến trộm đi nhẫn cưới của họ. Một buổi sáng, Sakura tìm thấy nhẫn cưới của mình bị mất. Cô hoảng loạn và chạy đến phòng làm việc của Sasuke. "Sasuke-san ạ, nhẫn cưới của tôi bị mất ạ", Sakura nói với giọng run rẩy. Sasuke đứng dậy và ôm cô: "Đừng lo lắng, tôi sẽ tìm nó cho bạn". Tuy nhiên, sau nhiều ngày tìm kiếm, họ vẫn không tìm thấy nhẫn cưới nào. Sakura cảm thấy buồn bã, vì cô nghĩ rằng Sasuke sẽ nghĩ rằng cô đã trộm nó. Một buổi tối, Sasuke mang một hộp nhẫn khác đến cho Sakura, lần này là một nhẫn cưới lớn hơn và đẹp hơn nhiều: "Tôi đã mua nhẫn mới cho bạn. Tôi không muốn điều đó làm phiền chúng ta". Sakura cảm thấy mắt ướt: "Cảm ơn ạ". Từ đó, họ tiếp tục sống hạnh phúc cùng nhau, và Liễu Như Yên cuối cùng cũng từ bỏ và rời đi khỏi cung điện. Sau 2 năm hôn nhân, Sasuke và Sakura có một cậu bé xinh đẹp, mang tên Naruto. Họ sống hạnh phúc cùng nhau, không bao giờ quên những ngày khó khăn mà họ đã trải qua. *** Bạn có muốn tôi phát triển thêm một cảnh hội thoại giữa Sasuke và Sakura về quá khứ của họ không?