Vũ Thu Trà
hỏi · Vòng Lặp Vĩnh Viễn: Ngôi Trường Nào Đã Nuốt Chửng Họ?
Tên truyện gợi ý phù hợp với bối cảnh dreamcore + kinh dị:
1. Cổng Vô Khai
2. Thư Mời Lạc Lối
3. 22:17
4. Quy Tắc Xương Khô
5. Vĩnh Viễn Nhập Học
***
Cốt truyện chi tiết thể loại Dreamcore Kinh dị
Mở đầu: Ngày nhập học kỳ ảo
Khương Hoàn Mỹ đứng trước cổng trường Đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên, tay nắm chặt lá thư trúng tuyển giấy trắng như máu đã được bôi keo dính dáng. Mặt trời chói lóa chiếu xuống tường gạch trơn, vẽ ra những vân đen dài như bàn tay ma kéo kéo vào trong sâu thẳm. Cô nghe thấy tiếng đồng hồ cục bộ từ bên trong, nhưng khi quay đầu, không thấy ai cả ngoài tiếng tiếng ồn hành lang bị xóa sạch hoàn toàn.
“Bạn có cần giúp gì không?”
Tiếng nói nhẹ rung động đến từ phía sau, làm cô giật mình. Hoàn Mỹ quay đầu, thấy Han Sara đứng đó với chiếc túi xách da nâu xước cũ, tóc dài thẳng rủ xuống vai trôi theo gió nhẹ. Cô mang một nụ cười ngọt ngào nhưng mắt lại trống rỗng như hồ khô cạn, không có ánh sáng nào cả.
“Tôi… tôi không biết sao mình ở đây,” Hoàn Mỹ nói, giọng run rẩy, tay lạnh như đá. “Tôi không đăng ký trường này cả, tôi chỉ đi mua sữa trà với bạn bè thì…”
Sara chỉ vào lá thư trong tay cô với ngón tay móng tay sần sùi: “Đây là thư mời nhập học chính thức được in trên máy in trường. Bạn không thể từ chối, mọi người đã chờ bạn.”
Đúng lúc đó, một người đàn ông chạy tới, tay cầm một cuốn sổ vàng bọc da bám bẩn: “Đào Di Quân, sinh viên năm nhất khóa học này. Các bạn hãy theo tôi đến văn phòng đăng ký, không được để lại sau.”
Hoàn Mỹ nhìn vào mặt Di Quân, thấy đôi mắt anh tròn to như hai quả trứng gà, nhưng trong mắt lại có một dấu chấm đen nhỏ như lỗ tròn trên tường nhà ma đã bị bôi bẩn. Cô muốn hỏi thêm nhưng Di Quân đã đi nhanh, và cô buộc phải theo sau cùng Sara, chân mình cảm thấy nặng như được dính keo dính.
Khi bước vào tòa nhà chính, mọi âm thanh đều biến mất hoàn toàn, chỉ còn tiếng bước chân của ba người vang vọng qua hành lang gỗ trầy xước. Hoàn Mỹ nhìn thấy bức tường bên cạnh được vẽ bằng bút dạ màu vàng nhạt: “Không bao giờ đi ra ngoài sau 22 giờ.” Cô muốn hỏi Sara về điều này nhưng Sara không nói gì, chỉ đi nhanh hơn.
***
Phòng ký túc xá và những quy tắc ma quỷ
Khi bước vào phòng ký túc xá 702, Hoàn Mỹ thấy Hồ Võ Thanh Thảo đang ngồi trên giường, tay cầm một chiếc điện thoại nhưng màn hình luôn tắt, không có biểu tượng nào cả. Thanh Thảo không quay đầu, chỉ nói một câu mà không có giọng điệu nào: “Đừng mở cửa sau 22 giờ. Đừng trả lời gõ cửa theo nhịp ba nhẹ một nặng.”
Ngay sau đó, Nguyễn Hoài Bảo Anh vội vàng chạy vào, tay cầm một chai nước nhựa trống rỗng: “Tôi chỉ uống một ly nước nóng, nhưng vòi nước đã đóng lại ngay lập tức! Bây giờ tôi không thể uống gì cả, tôi cảm thấy khô cổ quá.”
Huỳnh Nữ Thủy Tiên đứng bên cửa, chỉ vào tường với ngón tay run rẩy: “Xem đó, quy tắc trường được viết trên tường, tất cả chúng ta phải tuân thủ.”
Hoàn Mỹ nhìn thấy những dòng chữ vàng được vẽ bằng bút dạ đã được bôi lại nhiều lần:
1. Không bao giờ đi ra ngoài sau 23 giờ.
2. Nếu thấy nhiều hơn một cổng trường, hãy chạy ngay về phòng ký túc xá và đóng cửa ngay lập tức.
3. Khi mặt đất trở thành xi măng lún người, hãy cởi giày và nhảy ra khỏi đó ngay lập tức.
4. Không bao giờ tin vào người có mũi chân hướng về phía sau.
5. Nếu bạn nghe thấy tiếng đồng hồ cục bộ, hãy che tai và không nhìn về phía nguồn âm thanh.
Vừa đọc xong, Vũ Thảo My bật cửa vào, mặt trắng nhợt như giấy bị ướt: “Tôi vừa thấy một người không có chân đi qua hành lang! Người đó không có chân, chỉ có vân đen dài như bàn tay ma!”
Ngay lúc đó, cả nhóm nghe thấy tiếng gõ cửa ba nhẹ một nặng, rồi nghỉ hai giây rồi lại gõ tiếp. Không ai dám nói gì, cho đến khi tiếng gõ dừng lại và một giọng nói nguệch ngoạc đến từ bên ngoài: “Tôi là người giao đồ ăn cho các bạn, tôi có giao đơn hàng của bạn.”
Lâm Bảo Ngọc, người đang đứng gần cửa, muốn mở cửa nhưng Trần Thị Phương Thảo kịp thời nắm tay cô lại: “Đừng làm vậy! Quy tắc nói không được mở cửa cho người gõ theo nhịp đó, họ không phải người giao đồ ăn thực sự!”
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa lại bắt đầu, nhưng lần này nhịp điệu nhanh hơn, gõ liên tục không ngừng. Hoàn Mỹ nhìn thấy vân tay trên cửa kính trở thành hình ảnh bàn tay ma kéo kéo, làm cô hé lên tiếng.
***
Sự thật ẩn sau quy tắc
Buổi tối, khi cả nhóm đang ngồi ăn cơm trong phòng, Ngô Lan Hương đột nhiên chớp mắt, tay chỉ vào tường: “Tôi thấy được những gì thực sự đang xảy ra ở đây. Đây không phải là trường đại học bình thường. Mọi người ở đây đều đã chết, chúng ta không thể thoát ra được.”
Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng đứng dậy, tay cầm một cây bút chì màu vàng: “Tôi đã tìm thấy hồ sơ của tất cả chúng ta trong thư viện. Tất cả chúng ta đều đã chết trong tai nạn xe hơi cách đây một tuần, chúng ta đã bị xe tải đâm khi đi qua đường giao lộ.”
Đúng lúc đó, phòng đột nhiên bị tối đi, chỉ còn ánh sáng xanh nhạt từ màn hình điện thoại của Bùi Thùy Dung. Họ nghe thấy tiếng đồng hồ cục bộ ngày càng to hơn, như đang ở ngay bên trong phòng. Một hình bóng xám xịt xuất hiện ở góc phòng, đôi mắt như hai đèn đỏ cháy rực. Bùi Thùy Dung hét lên, chạy về phía cửa nhưng thấy cửa đã bị khóa kín, khóa khóa được dệt thành dây thừng.
“Chúng ta phải tuân thủ quy tắc để sống!” Trần Nguyễn Thanh Nhi hét lên, tay chỉ vào tường.
Nhưng khi Hoàn Mỹ nhìn vào tường, thấy những quy tắc đã thay đổi: “Nếu bạn tuân thủ quy tắc, bạn sẽ được phép ở đây mãi mãi, không bao giờ có thể thoát ra.” Cô nhìn thấy Nguyễn Linh Chi chụp một tấm ảnh phòng ký túc xá, và khi xem lại ảnh, thấy có một người lạ mặt đứng ở hậu cảnh, không có chân, chỉ có vân đen dài như bàn tay ma. Hoàng Thị Mỹ Duyên chợt nhận ra rằng chiếc điện thoại của mình đã không hiển thị thời gian thực, mà luôn hiển thị cùng một giờ: 22:17.
***
Cuộc chiến để thoát ra
Buổi sáng sau, cả nhóm quyết định tìm ra cách để thoát ra khỏi trường. Họ đi đến văn phòng hiệu trưởng, nhưng thấy phòng trống rỗng, chỉ có một chiếc ghế dài và một cuốn sổ quy tắc lớn đặt trên bàn.
“Đây là quy tắc cuối cùng,” Lan Hương nói, mở cuốn sổ với tay run rẩy. “Nếu bạn muốn thoát ra, bạn phải phá hủy tất cả các quy tắc trong trường, nhưng bạn phải nhớ rằng mỗi khi bạn xóa một quy tắc, một sinh viên khác sẽ bị xóa khỏi vòng lặp này.”
Họ bắt đầu đi khắp trường, xóa bỏ những dòng chữ quy tắc trên tường bằng bút tẩy xóa. Mỗi khi họ xóa một quy tắc, một sinh viên khác sẽ biến mất một cách bí ẩn, chỉ còn lại chiếc áo quần trên ghế. Khi họ đến cổng trường, thấy một nhóm sinh viên đang đứng đó, tất cả đều có mũi chân hướng về phía sau, mắt trống rỗng như hồ khô cạn.
“Đây là những người đã tuân thủ quy tắc,” Sara nói, nhìn họ với mắt trống rỗng, “Bạn không thể thoát ra. Trường sẽ luôn ở đây, bạn sẽ phải ở đây mãi mãi, tuân thủ quy tắc mãi mãi.”
Hoàn Mỹ chợt nhớ ra lá thư trúng tuyển ban đầu, dòng chữ ở dưới cùng: “Thật đáng tiếc khi bạn đã trúng tuyển vào trường Đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên, bạn sẽ không bao giờ có thể thoát ra.” Đúng lúc đó, mặt đất bắt đầu lún xuống, và họ thấy mình bị kéo vào xi măng lún người. Hoàn Mỹ cố gắng cởi giày nhưng giày của cô đã dính chặt vào đất, không thể tháo ra được. Cô nhìn thấy Sara đang đứng bên cạnh, cười nhạo, và biết rằng mình sẽ không bao giờ thoát ra được.
***
Kết thúc: Vòng lặp không bao giờ kết thúc
Một năm sau, một sinh viên mới bước vào cổng trường Đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên, tay nắm chặt lá thư trúng tuyển giấy trắng như máu. Cô nghe thấy tiếng đồng hồ cục bộ từ bên trong, và nhìn thấy một nhóm sinh viên đang đứng ở hành lang, tất cả đều có mũi chân hướng về phía sau. Một trong số họ là Hoàn Mỹ, nhìn cô với mắt trống rỗng và nói: “Bạn có cần giúp gì không?”
Số lượng sinh viên tại trường không bao giờ giảm đi, vì mỗi sinh viên mới sẽ bị cuốn vào vòng lặp này, và sẽ trở thành một phần của quy tắc ma quỷ mãi mãi. Không ai có thể thoát ra, trừ khi họ có đủ sức mạnh để phá hủy tất cả các quy tắc, nhưng điều đó là không thể, vì mỗi khi một quy tắc bị xóa, một quy tắc mới sẽ được viết ra thay thế bởi những người đã ở trong vòng lặp này. Và đến tận bây giờ, vẫn có những sinh viên mới bước vào cổng trường, không biết rằng mình sẽ bị cuốn vào vòng lặp kinh dị này mãi mãi, không bao giờ có thể quay về nhà được.
***
Hành động tiếp theo gợi ý:
Bạn có muốn tôi điều chỉnh chi tiết cốt truyện, thay đổi bối cảnh hoặc thêm các kịch bản kết thúc khác cho truyện không?