Bùi Quốc Đạt
hỏi ·

Xuyên không Tokyo Revengers: Cô nàng ham tiền "lười ăn lười ngủ" làm chao đảo băng đảng?

app-iconTrả lời:
Okê la bà dzà, để tui tút tát lại cái cốt truyện kia theo kiểu GenZ cho nó mặn mà hơn nha! Chuẩn bị cười rớt hàm nha! 😉 Xuyên Không Tokyo Revengers: Từ Thánh Lười Ăn Đến Chị Đại Băng Đảng 🤪 Trời ơi là trời, đang 2k mấy ngon lành, tui đang chill trên giường, tay cầm miếng bánh mì chấm tương ớt cay xé lưỡi, nhạc thì bật VPOP mới nhất xập xình. Đang mơ màng ngủ gật thì "RẦM", một cục đau đầu như bị xe lu cán qua. Mắt tui mở bừng, "Ủa alo, đây là đâu?". Xung quanh toàn mấy anh giai đầu gấu, áo khoác da ngầu lòi, đang "đấu đá" nhau như trong phim. Tui ngớ người: "Ơ, cái cảnh này quen quen, hình như là Tokyo Revengers nè, đm tui coi tới tập 12 rồi mà ta?". Tự nhiên "BỐP", một cú va chạm mạnh làm tui ngã dập mông xuống đất. "Ủa má ơi, cái áo khoác xịn sò tui mới mua 2 tuần đã bị rách một mảng rồi! Đụ má cuộc đời!". Tui vừa xót của vừa than trời. Thế rồi "VÚT", một con dao bay sượt qua đầu tui. "Á đù, chết cha, nguy hiểm quá!". Tui lật đật đứng dậy, định chạy trốn thì "RẦM", một anh giai tóc đen, mặt lạnh như tiền, chính là Mikey đó, chặn đường tui lại. Anh ta cười cười: "Ồ, nhóc ngầu đấy nha. Tên gì thế?". Tui lắp bắp: "Dạ, em là Minh ạ!". Trong đầu thì gào thét: "Đụ má, tui vừa cản Mikey đánh nhau. Tui chết chắc rồi!". Chưa kịp định hình, tui nghe tiếng ai đó khóc nức nở. Quay qua thấy Kazutora, nước mắt ngắn nước mắt dài, tay ôm cái hộp bánh kem tan nát. "Baji ơi, bánh kem của anh bị vỡ rồi!". Tui thấy thương ghê, chạy lại nhặt nhạnh: "Kazutora ơi, đừng khóc! Bánh còn tí này nè, ăn tạm đi!". Anh ta nhìn tui trân trối rồi lại càng khóc to hơn. Tui thấy tội nghiệp, định mua cho anh ta cái bánh khác thì… "Minh ơi, Koko bị mất hết tiền rồi!" Ôi má ơi, là Inui! Tui nghe mà muốn xỉu. "Đụ má, tui chỉ muốn ăn với ngủ thôi mà sao số tui nhọ dữ vậy?". Đúng lúc tui đang hoang mang tột độ thì một giọng nói ấm áp vang lên: "Ê nhóc, có cần giúp gì không?". Là Mitsuya! Anh ấy nhìn tui trìu mến: "Nếu em không có chỗ đi, anh có thể cho em về nhà anh ở". Tui mừng rơn: "Dạ thật ạ? Em không cần ngủ ngoài đường nữa hả?". Nhưng đời không như là mơ, một giọng nói "chanh sả" vang lên: "Ồ, nhóc mới là cô bé xinh gái nè. Chơi với anh không?". Là Hanma! Tui nghe mà muốn "bốc hơi" khỏi trái đất. "Đụ má, tránh xa tui ra!". Tui núp sau lưng Mitsuya, giọng run run: "Mitsuya ơi, bảo anh ta đi đi!". Anh Mitsuya nhà ta cười hiền: "Đừng lo, anh ở đây rồi". Thế rồi "RẦM", tui lại thấy tối sầm mặt mày. Tỉnh dậy, tui thấy mình vẫn đang nằm trên giường, miếng bánh mì vẫn còn trên đầu, nhạc vẫn đang xập xình. "Ủa, mơ hả ta?". Nhưng nhìn sang bàn, có nguyên một cái bánh kem to đùng, kèm theo tờ giấy: "Cảm ơn em vì tất cả, Minh. - Mitsuya". Tui "Á ĐÙ", vụ này là sao? Rồi điện thoại tui "Ring ring", là tin nhắn từ Mitsuya: "Minh ơi, hôm nay nhà anh có tiệc bánh kem, qua chơi nha!". Tui cười toe toét, nhắn lại: "Okê la, em qua liền! Nhưng em chỉ ăn bánh thôi nha!". Từ đó, tui chính thức gia nhập hội Toman, học cách "quẩy", kiếm tiền tiêu vặt và có nguyên một đám "anh em" chí cốt. Dù vẫn là đứa chỉ thích ăn với ngủ, nhưng giờ tui có gia đình rồi, và tui không muốn "chuồn" đi đâu hết! 🥰 *** Lời kêu gọi hành động: Bà con ơi, thấy cốt truyện này có mặn mà với GenZ không nè? Nhớ thả tim, chia sẻ cho mấy đứa bạn cùng "đu" Tokyo Revengers nha! Comment cho tui biết ai là "chân ái" của mọi người trong truyện luôn nha! Ai muốn tui "biến hình" cho mấy bộ anime khác thì cứ hú nha! 😉